Tâm nguyện... đơn giản mà xót xa của bệnh nhân HIV/AIDS

Người đăng bài viết: admin Đăng lúc: Chủ nhật - 21/04/2013 03:04

Tâm nguyện... đơn giản mà xót xa của bệnh nhân HIV/AIDS


“Muốn chạy về ôm con cho đỡ nhớ nhưng không thể! Dù rất nhớ và thương con nhưng mình không muốn con nhìn thấy mẹ trong hoàn cảnh này. Mong đức ông chồng đừng sống buông thả để trẻ thơ đỡ tủi phận khi biết cả cha và mẹ bị chết do nhiễm HIV”

Đến với bệnh biện 09-trên địa bàn huyện Thanh Trì - Hà Nội, nơi tiếp nhận và điều trị những bệnh nhân bị nhiễm HIV giai đoan cuối chúng tôi không chỉ ngạc nhiên trước sự tận tâm, nghị lực của đội ngũ y bác sĩ ở đây mà còn bất ngờ, xót xa trước những tâm nguyện trước khi ra đi hết sức giản đơn nhưng không mấy khi thành hiện thực của các bệnh nhân đang điều trị tại khoa Hồi sức cấp cứu của bệnh viện.

Buồng dành cho bệnh nhân nặng rất sạch sẽ, nhưng vắng lặng. 4, 5 con người, mỗi người "ôm" lấy 1 giường, nằm co quắp, nhỏ bé. Những người nằm chán, lại ngồi ủ rũ, lưng còng xuống đầy trĩu nặng. Một số khỏe hơn, tìm đến khoa khác gặp bạn bè trò chuyện. 

Những tâm nguyện giản đơn…

Tâm sự của chị Nguyễn Thị T 39 tuổi ở Phú Thọ khi nói về mong muốn của mình bây giờ khiến cho chúng  tôi không cầm được nước mắt! Cận kề với cái chết nhưng ước muốn của chị  không phải là được sống lâu hơn, được chăm sóc tốt hơn mà chỉ có mong ước được gặp và ôm đứa con mà mấy năm nay chị không dám ôm ấp, vỗ về nó. Mong cho đức ông chồng biết giữ mình không phải vì sợ lây bệnh mà chỉ là để con đỡ tủi khi biết nguyên nhân cái chết của cha mẹ.

Chi T cho biết: “Mình bị lây bệnh từ chồng, khi phát hiện bệnh là năm 2005, lúc đó con mới được 2 tuổi. Khi biết bị nhiễm HIV, mình cảm thấy rất đau khổ nhưng không bằng việc lo cho con đến thắt ruột gan. Lúc đó cháu còn nhỏ quá, không biết nó sẽ lớn lên thế nào khi cả 2 bố mẹ không ở bên chăm sóc!

Mấy năm trời 2 vợ chồng chữa trị mỗi người 1 nơi, con để ở nhà cho bà chăm. Trước đây còn khỏe thỉnh thoảng còn về gặp con. Bây giờ sức khỏe yếu và đang phát bệnh ở giai đoạn cuối nên người bị lở loét, không dám về vì sợ con biết bệnh tình. Nhiều lúc nhớ con phát khóc mà không biết làm gì! Cái chết đến bất cứ lúc nào, trước sau gì cũng chết nhưng… 

Chị ngừng lại, quay đi quệt dòng nước mắt.

Chị Nguyễn Thị T: "Chỉ mong muốn được về ôm con cho đỡ nhớ nhưng không thể!"

“Chỉ mong sao những đức ông chồng đừng buông thả, biết bảo vệ mình để con cái không bơ vơ, hơn nữa chúng lớn lên không phải tủi hổ với bạn bè vì cái chết của cha mẹ”, chị gửi lời nhắn nhủ tới đấng mày râu trong nghẹn ngào nước mắt.

Kế bên giường đối diện, nghe xong lời nhắn nhủ của chị T, bệnh nhân liền quay mặt vào trong tường giấu đi giọt nước mắt đang chực rơi xuống! Được biết bệnh nhân đó là Nguyễn Văn H ở Hưng Yên, nhập viện cách đây 2 tháng do bị nhiễm HIV từ gái mại dâm và đang bị nhiễm trùng cơ hội nặng. Anh yên lặng không nói lên mong muốn của mình. Có lẽ, giọt nước mắt của sự ân hận đã quá muộn màng vào lúc này!

Chị T cho biết, vừa rồi có bệnh nhân mới chết là anh Trần Mạnh V, 51 tuổi ở Hà Tây. Trước khi chết anh có để lại số điện thoại của người thân và dặn dò người bạn cùng phòng: “Khi tôi chết nhớ gọi điện đến số này và bảo họ đến tiễn tôi”. Tuy nhiên… ước nguyện của anh đã không thực hiện được!

Chị T cho hay: Ở cùng phòng với nhau, những người cùng cảnh ngộ nên dễ hiểu và thông cảm cho nhau hơn. Nếu giúp đỡ được gì thì mọi người đều cố gắng. Có người dặn lại là phải thay quần áo mới, rồi cho tôi một điếu thuốc, một hộp sữa…

Nhưng khó thành hiện thực!

Chi sẻ với PV Infonet, Bác sĩ Nguyễn Thị Kim Xuân, Phó khoa Hồi sức cấp cứu bệnh viện 09 cho biết: Các bệnh nhân điều trị tại khoa này 100% là những bệnh nhân nhiễm HIV giai đoạn cuối và nguyên nhân nhiễm HIV khác nhau. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau nhưng  khi đã vào đây thì hầu hết các bệnh nhân sức khỏe đều rất yếu. Dường như họ biết số phận của mình nên không có sự phản kháng nhiều. Trước khi ra đi bên cạnh những biểu hiện bệnh lý thông thường thì họ còn có những mong ước và tâm nguyện riêng. Tâm nguyện đó có khi được chia sẻ với y bác sĩ cũng có khi là với những bệnh nhân cùng phòng.

Không phải mong muốn nào của bênh nhân cũng đáp ứng được do điều kiện không cho phép!

Có trường hợp bệnh nhân muốn gặp người thân trước khi ra đi, có trường hợp bệnh nhân muốn gia đình đến đón thi thể về. Cũng có những bệnh nhân muốn uống sữa hoặc ăn món gì đó. Tuy nhiên, không phải mong muốn nào cũng đáp ứng được do điều kiện không cho phép.

Bệnh viện hầu như không có sự giúp sức của gia đình bệnh nhân. Hơn nữa, những đồ ăn thức uống mà bệnh nhân muốn không nằm trong những khoản được bệnh viện chi trả. Do đó, có trường hợp các bác sĩ thương cảm mà bỏ tiền ra mua.

Nói về những khó khăn này, bác sĩ Mai Thị Hường, Phó trưởng khoa Khám bệnh Bệnh viện 09 cho biết: “Bệnh nhân được chuyển vào đây thành phần rất đa dạng: gia đình bỏ rơi, bệnh nhân ở các bệnh viện chuyển về hay đối tượng ở các trại giam và các trung tâm cai nghiện chuyển đến… có thể có địa chỉ cụ thể hoặc không nên việc liên hệ với gia đình không phải là điều dễ”.

Bệnh nhân vào đây được điều trị miễn phí hoàn toàn, có những bệnh nhân có người nhà vào thăm nom hoặc mua đồ ăn cho nhưng số đó không nhiều mà phần lớn là do các bác sĩ chăm sóc nên việc chăm sóc và điều trị cũng gặp nhiều khó khăn.

Ranh giới giữa sự sống và cái chết rất mong manh, con người ta dù đang khỏe mạnh nhưng có thể ra đi bất cứ lúc nào. Có những cái chết không được báo trước nhưng cũng có cái chết biết là nó đang đến rất gần nhưng không thể chống lại nó. Cái chết nào cũng thương tâm và đau xót cả nhưng có lẽ, cái chết của những bệnh nhân tại Bệnh viện này để lại nỗi ám ảnh và quằn quại trong tâm hồn người đang sống hơn hết thảy!


Mã chống spam